:3 Khi mị lả lướt trên FB (2) – BỆNH NÓI DỖI CÙNG LŨ BẠN ÓC CHÓ – Wattpad

                                    
                                              


Khi nói dối, bạn phải thực sự có năng khiếu, và phải nói dối 1 cách nghiêm túc, không cợt nhả, không sai sót, mọi thứ đều phải thật nét căng ! Nếu không thì ăn cứt có ngày, thưa quý vị!
‎‫
Bệnh nói dối đến với tôi từ lúc nào không ai hay biết 🤔, nhưng lần đầu tiên nó đem đến hậu quả đau thương cho tôi là khi tôi học lớp 2, bé xíu.
‎‫
‎‫‫‫‫‫Hôm ấy là 1 buổi sáng nắng chói chang. Tôi đang trong thời gian nghỉ hè. Nói là nghỉ hè cho sang mõm chứ thực ra ngày nào tôi cũng phải lôi vở ra tập viết thấy mẹ, chứ nào biết mùi hè hạ nó là như nào? Chỉ vì giáo viên be với mẹ tôi rằng : Thằng này rõ là người Việt mà đi học toàn viết chữ Thái!”🙄 .Thế là mỗi sáng mẹ bắt tôi ngồi tập viết đầy 2 mặt giấy vở ô ly.

‎ ‫ ‫ ‫ Nhưng khổ nỗi là tập viết thì đéo thể vui đc bằng xem phim hoạt hình 🙆 🏻 ‍ ♂ ️, thế là cứ mỗi sáng ngủ dậy, tôi mở sách ra ngồi, văn vở, ra vẻ chăm học. Đợi khi bố đi làm và mẹ đi chợ, tôi lại chạy ra bật TV lên xem. Khi nào mẹ về, nghe tiếng mở cổng, tôi tắt TV ù té chạy vào bàn vờ vịt vào ngồi học .

‎‫‫‫Căng thẳng thì vãi lồn các bạn ạ ! 💆🏻‍♂️ Lúc nào cũng trong trạng thái nơm nớp ! Vừa xem TV vừa phải cảnh giác cao độ vì mẹ tôi có thể đi chợ về bất cứ lúc nào. Có lần ngồi xem mãi mà đéo thể hiểu nổi nội dung phim vì cứ thấp tha thấp thỏm ngó ra ngó vào mải để ý tiếng mở cổng 😟
‎‫
Tất nhiên là nếu mẹ tôi biết điều đó, thì tôi sẽ bị mẹ gọi người đến trói chân tay mang lên cầu Long Biên ném xuống sông Hồng cho cá rỉa thịt! Hoặc quẳng ra bãi đá cho quạ mổ diều hâu tha!-vì tội dối trá láo toét ☹️
‎‫
‎‫
Buổi sáng định mệnh đó mẹ tôi đi chợ về, đéo hiểu sao hôm đấy như ma làm, tôi đéo thể nghe đc tiếng mở cổng nên cứ ngồi đó xem phim chăm chú. Mẹ tôi về, đạp cửa xông vào bắt quả tang, quắc mắt hỏi 👹 :
- Thằng Bơm mày đã học chưa mà xem TV đấy ?
‎‫
‎‫Ăn lồn !! Sự thật là tôi chưa học. Phim đang hay tâm trí đéo đâu mà học ??? Nhưng nếu mẹ biết tôi chưa học thì tôi chết mất, tôi không sống đc nữa!! Nhìn thấy mẹ đứng lù lù ở cửa, tôi chỉ ước có nắm thuốc chuột tống vào mồm mà chết đi cho đỡ sợ, đầu tôi căng ra, mắt tôi tối sầm lại, tim ngừng đập, slow motion, đèn chớp hiệu ứng giật gân ! Làm thế nào bây giờ ?? tôi không thể nghĩ đc gì nhiều lúc ấy. Không để mẹ nghi ngờ, tôi mới dõng dạc trả lời :
- Con học xong rồi !
- Mày học xong lúc mấy giờ ??
- Con học xong lúc 9 giờ.
‎‫
‎‫
Địt mẹ đời !! Đồng hồ lúc đó mới có 8 rưỡi !!💁🏻‍♂️🕣
‎‫
‎‫
Đen! Quá đen! Câu trước địt pẹ câu sau !! Tôi bị mẹ tóm tóc lôi ra ngoài sân. Mẹ tôi rất giỏi trong việc cho tôi ăn đòn. Mọi địa hình, mọi không gian và thời gian, với mọi dụng cụ, dù chỉ là 1 chiếc dép tổ ong hay là cán chổi lông gà, mẹ cũng có thể bem cho tôi 1 trận vãi cứt ra quần.

Mỗi lần mẹ tôi lại cho tôi thử 1 kiểu đòn khác nhau. Hôm thì ăn vả bằng tay, hôm thì cán chổi, hôm thì thắt lưng của bố, hôm thì thước kẻ. Tôi lớn lên nhờ đòn, ăn đòn nhiều hơn ăn cơm, đéo ăn đòn đéo chịu đc .

Trước hôm đó, tôi nhìn thấy mấy ông già hay ngồi câu cá ở hồ Văn Chương, tôi cũng về đòi mẹ cho câu cá, mẹ tôi bảo:” Vớ vẩn. Mày làm sao mà biết câu cá, câu thế đéo nào đc!”. Tôi cứ lăn ra ăn vạ, rồi mẹ tôi mới bảo :" Thế mày đi tìm cho mẹ cái que dài dài cứng cứng về đây rồi mẹ làm cần câu cho !".
Thằng bé hớn hở chạy đi hết chỗ này chỗ nọ để tìm que tìm gậy. Tôi chạy sang nhà bác Ngọc xin vì nhà bác giàu chắc chắn cái gì cũng có. Nài nỉ 10 phút bác rút cho tôi 1 cành trúc nhỏ dài khoảng 50 phân ở vườn nhà bác.🤪 ‫
‎‫
Tôi cầm cành trúc chạy nhanh về nhà, đầu tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đc vác cần ra hồ câu cá như người lớn mà lòng vui xao-xuyến🤣. Anh Long Nghiện thấy vậy gọi tôi sang nhà. Anh lấy lọ sơn xịt xịt vào cái que cho nó màu mè trông đồng bóng chết mẹ. Rồi anh lấy vải để quấn vào đoạn tay cầm cho tôi nhìn cầu kỳ như kiểu bảo kiếm trong phim chưởng vậy, anh còn lấy cả sắt bọc vào đầu que nhìn cho xịn nữa🤝
Tôi thích lắm, cứ cầm cái que nâng niu mãi. Tôi còn định lấy nước hoa của mẹ xịt vào.
Tôi gọi đấy là “Cần câu Long Bảo”. ‫
‎‫
‎‫Về đến nhà tôi đưa cho mẹ, mẹ cười rồi dắt cái que lên nóc tủ. Mẹ tôi bảo cứ để đấy, mai mẹ đi chợ mua cho dây câu về làm cần câu. Giờ thì đi học bài đi.
Tôi phát rồ lên vì sướng, đéo thể chờ đợi đc đến ngày mai, khi mà tôi sẽ đc đi câu cá. Đời lúc ấy sẽ đẹp như mơ…hihi
Nhưng các bạn ạ, đừng ước đời như mơ, vì mơ cũng chua vãi đái.🙃
Về sau vỡ lẽ ra, tôi mới biết cái que trúc mà mẹ bảo tôi đi tìm về để làm cần câu đó, thực chất là để làm roi dành cho những trận đòn của tôi 🙃🙂🙃🙂 chứ chả có cần cọt máu lồn gì cả!
‎‫
‎‫Và chính ngày hôm nay, mẹ cho tôi mở bát vũ khí mới của mẹ : “Cần câu Long Bảo💁🏻‍♂️”.
‎‫‫
Hỡi ôi !, đéo còn gì đau đớn hơn bằng trận đòn của mẹ tôi, cũng đéo còn gì chua xót hơn việc thứ vũ khí dùng để táng mình - lại chính là thứ trước đấy mình nâng niu, chăm chút như bảo vật. Hóa ra tôi tự làm roi để đánh chính mình !! Chua xót vãi lồn người lạ ơi ! Địt con mẹ đéo hiểu sao anh Long lại còn bọc cả sắt vào làm cái đéo gì không biết ????
Công nhận là roi chuyên dụng nó khác bọt hẳn với dép tổ ong hay cán chổi lông gà. Vụt phát nào bốc lửa phát đấy. Mẹ tôi hả hê vụt CHÁT💥 CHÁT💥 CHÁT💥 CHÁT !!💥 Nhìn nỗi hân hoan hiện rõ trên mặt mẹ, tôi cũng có thể nhận ra được có cái này mẹ đánh sướng tay hẳn.
‎‫
‎‫
Quay trở lại với trận đòn.
Mẹ tôi 1 tay túm tóc tôi, 1 tay cầm Long Bảo, gào lên :
- MÀY CHỪA CHƯA ???????? MÀY CHỪA CHƯA ????? MÀY CHỪA CHƯA ???? MÀY THÍCH NÓI DỐI NỮA KHÔNG ??? ‫
Tôi chỉ biết gào lên :
- É É É É CON CHỪA RỒIIIIII HUHUHUHUU :((((
Mẹ tôi dừng tay, không ra đòn nữa. Lúc này có bà Lan già thấy thế mới sang xem :
- Khiếp cái con kia sao mà mày đánh thằng bé kinh thế ????
‎‫
‎‫
Cuối cùng thì cũng có 1 chút tình người xuất hiện. Tôi khóc tức tưởi nhìn bà Lan cầu cứu. Bà là Bụt, là Tiên, là Bồ Tát Từ Bi ! xin bà hãy cứu lấy mảnh đời bất hạnh này !!! Mẹ tôi thấy thế mới chống 2 tay vào hông xa xả :
- Thằng ranh con này nứt mắt ra mà biết nói dối rồi đấy cô ạ ! Dám nói dối là học bài để xem TV có chết không cơ chứ
- Á à. Nói dối thì đánh chết mẹ nó đi !!!!

Viết một bình luận